| Bố vay tiền chữa bệnh cho em con đi bố! Đây là câu đầu tiên trong rất nhiều ngày xa bố mà nó nói, - Mày giỏi lắm cơ mà, đất đai đâu rồi,tài kinhdoanh đâu rồi, không lôi ra mà phải gọi tao! Sau đó là một chuỗidàinhững câu mà bất cứ kẻ say rượu nào cũng có thể nói, thô tục và độcác. Nó quátlên: Bố im đi, để cho con yên! Nó dập máy, quỵ xuống, thấybất lực, cô độc và tuyệt vọng, trời đang mưa… Nó phá tan không khí yên lặng trong bữa tối:” Con không thích người đàn ông ấy bước vào nhà này nữa,bố con không có nhà, nếu có hẹn, mẹ hãy ra ngoài, chị em con lớn rồi…Em nó chen vào” kìa chị…” Nó quắc mắt nhìn”Mày im đi! Biết gì mà nói!” thằng em im lặng,chắc hẳn nó cũng hiểu một khi chị nó phải nói, tức là đã quá giới hạn chịu đựng, mẹ nó cũng im lặng, từ hôm ấy mẹ nó ra ngoài ít hơn, người đàn ông đó cũng không đến nữa, lẽ ra nó phải nói sớm hơn… Gã đẩy hai cánh cửa kính nặng nề của studio, Nó thấy bất an…gã đi vào phòng ảnh, nó đã bắt đầu thấy sợ hãi,…một bàn tay gã đặt lên tay nó đang giữchuột, một tay gã đặt lên vai nó, gã đặt cằm mình vào vai phải nó, Nó nghe hơi thở của gã phả vào cổ, nó rùng mình, đứng dậy, nép vào tường” Anh làm gì thế?” gã cười, cái nụ cười hiền, nó ghét! Tại sao ngay cả khi đểu giả, trông gã vẫn hiền. -Không lẽ nào cô bé lại không thích anh, Nghe lời anh đi, anh sẽ cho bé thật nhiều tiền, bé đang cần tiền phải không? Nó nghiến răng, dồn hết sức lực vào bàn tay, bốp! kèm theo câu: Đồ khốn nạn! Rồi nó lao ra ngoài,trời đang mưa…Nó ko thấy sợ nữa, và nó không khóc! Gã là một nhiếp ảnh có tài, có trong tay một lô những giải thưởng, gã hơn nó 4 tuổi, tóc dài buộc túm như những tên mang trong mình dòng máu nghệ sĩ khác. Gã là cháu của bà chủ nơi nó làm việc.Đêm ấy trước khi ngủ, có tín hiệu tin nhắn,là một số lạ” Xem ra cũng không ngây thơ và yếu đuối như cái vẻ ngoài,em rất thú vị đấy cô bé ạ” Nó tắt nguồn, giấc ngủ đến nặng nề… Đây là lần thứ ba trong ngày, lần thứ n trong tháng, nó nghe mẹ nó kêu ca với người hàng xóm đến chơi, như một bài hát trót thuộc làu và phải hát”Khổ lắm chị ạ, nhà đã nghèo lại bệnh tật, đau ốm, không có tiền, không lo được cho cháu, làm nó phải nghỉ một năm…” nó không thể nghe gì thêm, nó đập con chuột vi tính xuống bàn làm việc” Mẹ thôi đi!”Bà hàng xóm nhìn nó, ngơ ngác… Dậy mà xem con mèo của mày bị xe đâm chết rồi này!- Tiếng mẹ nó thất thanh.Nó bật dậy, lao ra đường, con mèo của nó biến dạng, chả thấy mặt mũi đâu, thứ duy nhất để nó nhận ra là đám lông vàng, nhuốm máu…nó chạy vào nhà, nó không khóc, nó làm việc như mọi hôm, tấm ảnh trên bàn làm việc nhòe đi vì nước…Đôi vợ chồng trẻ trước màn hình mờ đi, thay vào đó là hình ảnh con mèo của nó, nó chia sẻ tất cả với con mèo, vì mèo của nó chỉ nghe mà không nói ,cũng không cười những ước mơ của nó ngớ ngẩn, 4tháng bên nó, yêu thương, gần gũi…vậy mà…nó rủa cái thằng đã đâm mèo của nó, nó run rẩy mở” It’s my life” Nó ghét Rock nhưng lúc này, ít ra cái âm thanh chát chúa ấy sẽ che đi tiếng nấc nghẹn ngào của nó, nó buồn như mất đi một người tri kỉ, nó đang khóc! -Bác Nhung muốn nhận mày làm con nuôi đấy! Mẹ nó vừa ăn sáng vừa nói, không ngẩng lên. Bác Nhung là bạn của mẹ nó, là chủ nơi nó làm việc,bác có hai cậu con trai, nó biết bác quý nó qua ánh mắt, qua cái vuốt tóc,qua những thứ bác mua cho nó khi đến chơi, rất nhiều lần bác nói ý” Bác thèm như mẹ cháu lắm mà không được, mẹ cháu hơn bác vì có cháu” Nó hiểu bác muốn nói gì nhưng chỉ cười, lần này cũng vậy, nó im lặng, và thời gian sống với nó đủ nhiều để mẹ nó hiểu nó im lặng tức là nó không muốn nói gì hoặc nó không thích. Nó ghét những gì liên quan tới mẹ nó. -Ôi,em đây à! mẹ nó kêu lên bất ngờ, chạy lại ôm chú, khóc ngon lành dù chưa bao giờ gặp, khuôn mặt tỏ vẻ ngạc nhiên lắm. Lạ thật, Tết năm21 tuổi nó mới biết mình có ông nội, đầu hè năm sau thì lại xuất hiện thêm một người đàn ông, mẹ nó bảo đó là em út của bố, mới trong Đà Lạt ra, nó hờ hững, cười gượng gạo với chú, nó không làm được như mẹ nó, nó thấy chán, thấy thương bố nó,cuộc sống của nó? Là gì nhỉ? Một bức tranh mang trường phái ấn tượng hay điểm sắc?Mờ nhạt, không rõ ràng…dù màu sắc thì loè loẹt. Mưa, lại mưa, sao mà nó ghét mưa thế không biết. Nó ngồi bó gối nhìn ra ngoài đường, trong màn mưa hiện lên hình ảnh anh, anh lại ngáp này,nó phùng má, trợn mắt, giơ tay lên giả vờ doạ, anh lấy tay che miệng, rồi cười”Anh quên!”, chiếc ô tô lao qua, nó thôi mơ màng, nó cười nó sao ngố thế, cứ mưa là nó nhớ anh, nhớ những kỉ niệm,… mà những gì liên quan tới anh bao giờ cũng buồn, nó ghét mưa, mà như trêu tức nó, nó càng ghét, mưa càng nhiều, “ thôi vậy,ta sẽ sống cùng mày, dù sao thì mày cũng ko thể biến mất mà” nó lẩm bẩm, nó tưởng tượng mình đang là con cún nhỏ, ướt sũng, bơ vơ ngoài trời mưa kia, rồi sao nhỉ? Uhm, thế nào cũng có một người tốt bụng đến gần nó và bật tung chiếc ô, che cho nó, khôngcần mưa biến mất nữa vì điều đó là không thể, nó ước điều đơn giản hơn, một chiếc ô…, thế thôi. Chị ơi!-Gì thế? –Cái Hồng lớp em thần tượng chị lắm, nó bảo trông chị xinh lại học giỏi, mỗi tội hơi lùn nhưng mà trông baby, thằng nhóc nhìn nó cười láu cá. Nó trêu cậu em út” Nó hay cậu?” Thằng nhóc bẽn lẽn” Nó chứ em không thèm!” rồi chạy mất. Nó cười tự hào, đây có phải là động lực để nó cố gắng? có phải vì ánh mắt ngây ngô và niềm tự hào của em nó mà nó không thể để mình hư hỏng hay buông xuôi, trong khi nó có quyền và chẳng có ai bảo nó không được làm thế? Có tiếng gọi cổng, nó ra mở, một người đàn ông lạ, phía sau là chiếc ô tô sang trọng, ông ta không chờ nó hỏi, liền cất tiếng trước” Con có phải là Tường Vi không?”-dạ, phải ạ! “ Số điện thoại của con có phải là 098….?”-Nó bắt đầu thấy khó chịu về cách nói chuyện của ông khách bất đắc dĩ -Bác tìm cháu có chuyện gì không ạ? Nó cố ý nhấn mạnh chữbác, vì ông ta xưng hô thân mật quá. - Ta có thể tặng trước cho con chiếc vòng tay cho ngày sinh nhật không?, (vừa nói ông vừa lấy trong túi áo ra một chiếc vòng ngọc màu xanh)Hôm sinh nhật con có thể ta không đến được, hoặc không được mời ấy chứ, rồi ông ta cười. -Cháu không có ý định tổ chức sinh nhật và cũng không nhận quà của người lạ bao giờ ạ, nó muốn ông khách nói về mình. Và sự thật là nó ghét đeo những loại vòng như thế, nó ghét những thứ dễ vỡ. Ông khách không năn nỉ nhiều, cất chiếc vòng vào túi áo. -Con có muốn đi làm cho cty bánh kẹo Bibica không?” -Cháu thích công việc cháu đang làm ạ! Nó khó chịu Nó không thể mời ông ta vào nhà, cũng ko thể bất lịch sự tới mức đóng cổng và đi vào được, nó ghét cái kiểu nó hỏi một đằng, ông ta nói một nẻo. -Bác là ai? Và tìm cháu có việc gì ạ?-Nó nhắc lại -Nếu có người tài trợ cho con đi học tiếp, con nghĩ sao? Nó không suy nghĩ” Cháu tự lo được cho mình ạ”. Rồi nó cũng hơi hối hận, biết đâu…nhưng nó thế, sẽ làm như những gì nó nói, vậy nên nó thôi hối hận và nó nghĩ” Bực mình thật! Tự nhiên mất việc vì một lão dở hơi” -Con không giống mẹ nhỉ? -Vâng, chắc là không ạ, cháu… Như đọc được suy nghĩ của nó, ông ta cắt lời: -Con cũng không giống bố con đâu Nó tẩn ngẩn, nó không thể đứng đây và nói chuyện với mộtngười không thể cho nó biết là ai” Cháu đang làm việc ạ, nếu bác tới tìm mẹ cháu, thì bác gọi vào di động …” -Không,ta tìm con! Ta cũng phải đi rồi, đây là danh thiếp của ta, con cầm đi,có thể con sẽ cần. Ông ta lấp lửng, giữ phép lịch sự, nó cũng cầm. Ông ta chào nó, lên xe và đi. Nó suy nghĩ, nó đoán mò, nó thấy khó hiểu, ông ta là ai? Sao lại biết nhiều về nó thế? -Nếu có tiền mày có làm cho HT nữa không? Mẹ nó hỏi. “Lại nếu”-Nó nghĩ, nhưng nó cũng trả lời, dù chả vui vẻ gì” Có,con thích làm cho HT”. Mẹ nó không nói gì nữa,nó cũng ko hỏi gì, kể cả chuyện về người đàn ông lạ nó gặp chiều hôm trước. Nếu có chuyện gì nó phải biết, thì mẹ sẽ phải là người nói với nó trước, nó ghét phải hỏi những điều lẽ ra không cần hỏi. …….. Cuối tuần. Nó dậy sớm hơn bình thường, hôm nay mẹ và em nó đi đi chơi xa, từ hơn 4h sáng, nó ở nhà một mình, và với nó, thế là thiên đường.Nó mở PC,nhận ảnh. Nó mở nhạc,vào yahoo, để status” Beautifullife:X:X:X” Nó là thế, không giấu được cảm xúc, yêu,ghét, vui, buồn luôn rõ ràng, dù có khi chỉ bất chợt. Nó ăn sáng, nó pha cho mình 1 cốc cà phê, nó thả mình theo giai điệu của bài hát” When you believe ”, nó thấy bình yên, hạnh phúc len vào da thịt. Buzz! Có bạn gọi nó trên yahoo. Có gì mà vui thế bé con:D –Là anh Quân, người đang chuyểnảnh cho nó ở đầu bên kia -Hì, tự nhiên hâm hâm thế thôi, mà sao anh biết em đang vui? -Thế hôm nào cũng cứ hâm vậy cho anh nhờ nhá, trông mặt bélạnh quá, ai cũng sợ, nhất là mấy cô dâu trẻ đến cửa hàng mình ý.Sao biết bé vui á? Anh thấy cái status, anh đoán mò ấy mà:D -Ai bảo thế? Chẳng qua họ ghen tị vì em được làm việc vớitoàn các anh đẹp trai thôi=)) -Ôi, sao mồm mép thế này, không phải bé Vy rồi:p .Thôi ănsáng rồi làm việc đi em, ẩn nick đi cô bé, không các fan lại làm phiềnJ -Rồi, em ẩn đây. Một ngày thật vui cho anh nhé:X:X:X -À này, anh biết em thích nói chuyện về chủ đề gì nhất rồinhé;) -Là gì nhỉ? -Là âm nhạc và ảnh, đúng không? -Ơ -Ơ gì:D Anh là satthu014 đấy! -Ôi, là anh à? Anh gửi cho nó biểu tượng nháy mắt rồi out mất. Hóa ra cái người chỉ bảo và hay nói chuyện với nó trên diễnđàn nhiếp ảnh ấy lại là anh Nó vui, nó mỉm cười, nó thấy mình rạng rỡ, tự nhiên nó nhớ tới bố mẹ, nó với điện thoại, bấm số của bố, rồi của mẹ, nó rất chật vật để tha thứcho một ai đó, nhưng nó có thể, …Ngoài kia, nắng… |